Mẹ đứng, mẹ ngồi rồi hóa mây bay

Một mùa Vu Lan nữa lại về, mùa của những bông hồng cài lên ngực áo và cũng là mùa của những dòng suy tưởng sâu sắc về bậc sinh thành.
Đọc những vần thơ viết về Mẹ của tác giả Duy Phạm, lòng tôi bỗng chùng xuống, rưng rưng một niềm xúc cảm khó tả. Từ sự đồng điệu ấy, tôi đã cảm tác viết nên bài thơ “Mẹ đứng… Mẹ ngồi… Rồi hóa mây bay…” như một nén tâm hương dâng lên mùa hiếu hạnh.
Nương theo những vần thơ của anh, tôi tìm về hình ảnh người mẹ quê suốt đời dầm mưa cõng nắng để nuôi con khôn lớn nên người. Tôi mượn cái hanh nồng của những ngày hạ cũ, vệt bùn nâu trên gót son mòn, hay bông hoa cải rụng bời bời bên sông để gói gắm cả một đời lam lũ của mẹ. Để rồi, khi tóc xanh của con đã chớm màu sương khói, mẹ lại lặng lẽ bước vào cõi thiên thu. Chạm ngõ cuộc đời ở cái tuổi không còn trẻ, ta mới giật mình nhận ra, mình khát khao được gọi hai tiếng “Mẹ ơi” biết nhường nào!
Hình ảnh “Mẹ đứng… mẹ ngồi… rồi hóa mây bay” ở cuối bài chính là sự thức tỉnh muộn màng, là nỗi tiếc nuối khôn nguôi khi bóng dáng người mẹ kính yêu đã dần tan vào hư không.
Bởi vậy, đừng đợi đến khi khói bếp giăng sương đầy mái tóc mới thầm gọi mẹ. Cũng đừng đợi đến khi mẹ hóa thành mây trắng mới giật mình thảng thốt gọi mẹ ơi. Cuộc đời ngắn ngủi, thời gian tàn nhẫn, xin hãy yêu thương và trân trọng từng phút giây bên mẹ, chớ để đấng sinh thành phải buồn, phải khóc vì ta.
MẸ ĐỨNG…
MẸ NGỒI…
RỒI HÓA MÂY BAY…
Có đi qua những ngày hạ hanh nồng
Mới thấu hiểu ruộng sâu như ai nấu
Dáng mẹ hao gầy một đời cõng nắng
Gót son mòn sâu hoắm vệt bùn nâu
Nhà mình nghèo ăn bữa cháo bữa rau
Một nắng hai sương dãi dầu mưa gió
Mẹ gánh gian nan chẳng nề gian khổ
Tóc xanh xưa giờ nhuộm trắng mây rồi.
Tiếng ầu ơ đồng vọng đến ngàn khơi
Mẹ thức đủ năm canh dài không ngủ
Nuôi con lớn với bao điều ấp ủ
Chắt chiu từng hoa cải rụng bên sông.
Đời rau răm con nếm trải bão giông
Mùa xuân cũ dần xa xăm vời vợi
Mẹ đi vào cõi thiên thu không tuổi
Để nơi này con mòn mỏi nhớ thương.
Khói bếp chiều nay giăng sợi tóc sương
Thầm gọi Mẹ ơi, con đâu còn trẻ
Đêm qua thức ngỡ ngàng trông thấy mẹ
Mẹ đứng… mẹ ngồi… rồi hóa mây bay.
Tố Mai✍️
– xúc cảm theo những vần thơ của tác giả Duy Phạm🌺♥️



