Một chiều hư vô

Mai về thả hết đa đoan *
Nghe mùa gọi nắng trong làn mưa bay
Trăm năm vàng lá hao gầy
Nghe tình héo úa những ngày còn nhau
Mưa ngâu ướt đẫm mưa ngâu
Ướt dòng sông cũ bạc màu nhớ thương
Bâng khuâng một thoáng vô thường
Nửa vầng trăng khuyết còn vương mắt người.
Tháng năm lặng lẽ hoa trôi
Tình xưa gói lại trong tôi lặng buồn
Thôi thì trả hết đa đoan
Trong veo sương đọng trên cành vô ưu.
Mai về buông bỏ chữ yêu
Vô hình vô tướng một chiều hư vô.
× Tựa ca khúc của nhạc sĩ Phikarao
Lvt 26/03/2025
Lời ban biên tập:
Kính quý gửi đến anh chị Lê Văn Trước và Bich Thoa Dang. Biết ơn tác giả vì đã viết nên một chiều rất lắng, để người đọc có dịp soi lại chính mình trong đó.
“Một chiều hư vô” hiện ra như một khoảng lặng rất khẽ giữa dòng đời nhiều xao động. Bài thơ không gắng kể một câu chuyện, mà để cảm xúc tự tan ra như sương, nhẹ mà thấm. Ngay từ câu mở, ý niệm buông bỏ đã được đặt xuống rất tự nhiên, như một người đã đi qua đủ đầy, giờ chỉ muốn trở về với phần trong trẻo nhất của mình.
Những hình ảnh “mưa bay”, “vàng lá”, “dòng sông cũ” không chỉ là cảnh, mà là dấu vết của thời gian đang mài mòn mọi điều từng tưởng bền lâu. Tình yêu trong bài không còn ở độ nồng, mà lắng xuống thành một nỗi nhớ mỏng, đủ để chạm mà không làm đau. “Nửa vầng trăng khuyết” vì thế trở thành một khoảng thiếu dịu dàng, không cần lấp đầy.
Càng về cuối, nhịp thơ càng nhẹ. Sự buông không mang dáng dấp từ bỏ, mà giống như một lần đặt xuống những gì đã cũ. Để rồi, trong cái “hư vô”, người đọc không thấy trống rỗng, mà gặp một khoảng trong. Ở đó, lòng người tự nhiên lặng lại.
Cám ơn tác giả 🙏🏻
🙏🏻 LL



