Một ngày vô thường

Ngoài kia ngọn gió heo may
Chừng như hạ sắp chia tay mất rồi
Trời làm mưa xuống khắp nơi
Mùa thu ngấp nghé mỉm cười chào nhau
Nắng vàng cũng đã giảm màu
Cỏ cây cũng đã khát khao nước về
Người ngồi bụng dạ ủ ê
Chẳng biết thiên địa não nề ra răng
Bốn mùa cứ rứa xoay vần
Đến rồi đi đủ tháng năm cuộc đời
Khô cất, ướt thì đem phơi
Sáng vừa nắng cháy chiều rơi mưa dầm
Người cũng chẳng biết mô lần
Sớn sa sớn sác cái chân dính đòn
Bô xe khét cháy da thơm
Buổi xui đành chịu đừng buồn tôi ơi
Kiểu này nằm nghỉ ăn chơi
Làm thơ giải stress mà cười tạ ơn
Thế gian muôn sự vô thường
Sống sao để được trời thương là huề…hihi
Vạn Giã, 27/07/2026 ( Ngày TBLS)
Ps : Sáng nay đi tắm biển về ghé cây xăng đổ xăng bị thằng cu chạy xe máy tới lấn mình né ra dính chân vô bô xe làm phỏng một mảng gần bằng ba ngón tay, có cớ mần thơ xả xui, hihi



