Một thoáng em là một trời thơ

Chiều đứng bên biển nghe gió gọi
Sóng ru êm như tiếng thở dài
Thấp thoáng bóng thuyền xa vời vợi
Cánh chim nghiêng bóng cuối chân mây
Bóng nắng mỏng treo ngày sắp tắt
Không gian xanh lặng lẽ bồng bềnh
Tôi ngồi xuống nghe sầu lên mắt
Nghe hồn mình xây xước buồn tênh
Phố biển chùng theo chiều nắng lượn
Những ngọn đèn lơ đãng hoàng hôn
Tôi nhìn biển nghe cơn gió thoảng
Bỗng thấy em, giấc mộng hoang đường
Em lặng lẽ như một du tử
Tóc buông phảng phất một mùi hương
Ôi em, sao dung nhan ủ rủ
Ta bỗng dưng xao xuyến bất thường
Tôi chậm rãi như sợ mơ vỡ
Lại gần muốn bắt chuyện làm quen
Em cười nhẹ, hàm răng hé nửa
Đôi mắt đẹp long lanh rất hiền
Em xinh quá, chỉ nhìn đã đủ
Một lời chào tôi cũng chơi vơi
Em ơi, xin đừng là sương khói
Ghé trần gian rồi biến mất về trời
Hoàng hôn xuống, em theo ngàn gió
Tôi đứng một mình mãi co ro
Vài câu chữ bỗng dưng lấp ló
Tôi run run lạc giọng bất ngờ
Tôi nhặt hạt tình rơi để lại
Làm mực tím viết một bài thơ
Lòng mong ước một ngày gặp nữa
Tôi sẽ vì em mãi mong chờ
✍️ Xĩnh Vạn Na, 17/12/2025



