Thơ
Nắng Sài Gòn

Người nơi đó, Sài Gòn đi chợt mát…
Gió đông về giữa nắng nhạt trời hanh
Nón bài thơ chẳng nở bước đi đành
Tựa dáng liễu tơ mành đưa trước gió
Sài Gòn rứa nắng hoài vương lối nhỏ
Chốn em về con phố biến thành thơ
Ngày tháng qua in bóng một gã khờ
Như chú Cuội neo nhờ nơi bến nhớ
Đêm cài mộng tơ lòng vương chốn cũ
Hồn đi hoang trú ngụ cõi miên trường
Rửa thăng trầm hoà trong thú đau thương
Nghe si dại má hường màu ảo ảnh
Nắng chi nữa, Sài Gòn ơi ! thêm lạnh…
Trăng khuyết run, nửa mảnh chửa quay về !
Ngày nối ngày… nghiêng ngả với cơn mê
Nắng có biết… lời thề trông hạnh ngộ !?
Hồ Thanh Sơn.



