Thơ

Ngẫu hứng đông xuân

Dũng Tôn Thọ Dương

Ngu chi mà phải già
Ngu chi mà phải gọi là già
Khi mạch đời còn chảy thiết tha
Tim vẫn rung theo câu nhạc cũ

Mắt còn mê mải bóng kiều sa
Ngu chi mà ta phải chịu già
Khi vẫn còn thích đàn guitar
Hát bài tình ca người cao tuổi

Bài “ Ngựa phi ngựa phi đường xa “
Ngu chi mà phải nhận là già
Khi sớm còn yêu nắng với hoa
Mây trắng lững lờ trên trời vắng

Sông dài vẫn hát khúc hiền hòa
Hôm qua khép lại con tym mỏi
Mà ai rồi cũng sẽ bước qua
Đời người hữu hạn hơi thở cuối

Sống cho hôm nay, rứa mới là
Ngu chi mà phải gọi là già
Khi chim sơn ca vẫn bên ta
Mở cửa bình minh vang tiếng hót

Xuân về ấm lại mái hiên nhà
Nắng nghiêng góc phố vàng như mộng
Gió chải hàng cây lời hoan ca
Chim vẽ nghìn trùng dang đôi cánh

Chân trời miên viễn bóng nhạt nhòa
Ngu chi mà phải nhận là già
Khi nhớ em lòng vẫn xót xa
Môi má giăng tơ người phương ấy

Tình em chưa gặp đã sa đà
Ngu chi mà phải nhận là già
Khi nhịp tim còn biết ngân nga
Nàng thơ khép nép sau trang giấy

Làm người, hạnh phúc buổi chiều tà

Saigon, 03/01/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button