Truyện ngắn

Ngày đầu năm

Sáng nay ông Ba qua uống café xong , nói bông lông :

– Hôm qua 8giờ sáng người ta đi đâu mà khoảng 3 giờ chiều về.

– Kệ tui.

– Ăn mặc coi bộ nghiêm trang. Áo khoác tay dài đàng hoàng.

Bà Hai la lên :

– Ông ở bên nhà mà soi kỹ vậy. Có coi qua kính hiển vi hôn?.

– Khỏi, mắt tui nhìn rõ lắm .Con ruồi bay qua biết ruồi đực , ruồi cái.

– Ông sao nặng quá lố rồi.

– Con nào đậu trên kiếng soi mặt hay là đậu trên điện thoại là ruồi cái.

– Ông nói xấu phụ nữ hén ? Còn ruồi nào cứ bay qua bay lại chỗ ruồi cái đậu là hiểu chưa?.

-Ăn miếng trả miếng. Nhưng đó là sự thật mà. Bỏ qua. Nay bà biết ngày mấy hôn ?.

Bà Hai chỉ vô tấm lịch .

– Coi đi .

-Giỏi vậy. Nôn ăn Tết mới gỡ lịch hả?.

-Con cháu ở Sài Gòn gởi lịch tặng cô Hai. Phải xài chớ.

– Hèn gì. Mà tui hỏi hôm qua bà đi đâu mà dẫn dắt dư luận xa quá.

– Đi Sài Gòn chia buồn. Nhớ ông mới về liền nè.

Ông Ba ôm ngực bên trái :

– Đầu ngày đầu tháng đầu năm, bà nói làm tui lên cơn đau tim. Ác thiệt.

– Vậy đi cấp cứu.

Ông Ba xua tay :

– Cơn đau êm ái và qua rất mau.

Bà Hai cười sặc cà phê:

– Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ..Nói sao cho vừa lòng người nghen ông.

– Vừa lòng mình tui thôi. Hôm nay vui quá, tui kể chiện cười đầu năm cho bà và bạn bè cười lấy hên nghen.

– Có nói bậy bạ hôn ?.

– Chiện con nít ngây thơ, có bậy cũng thanh tao.

– Ngộ hen.

– Nếu bà vui thì vỗ tay và cho ăn cơm chung đầu năm 2026 nghen.

– Hát dở sắm tuồng lâu. Còn bày đặt điều kiện nầy kia. Mà thôi , hay dở cũng nấu hủ tíu cho ăn nè.

– Mèn ơi ! Có ăn thì chắc chắn kể chiện hay.

* Có hai cô dạy nhà trẻ nói chuyện với nhau.

– Kỳ nầy nghỉ lễ tết dương lịch 4 ngày. Mình đi biển Vũng Tàu chơi nghen.

– Ừ, mà lần nầy mặc áo tắm một mãnh thôi..Hai mãnh mấy ổng dòm mắc cỡ lắm.

– Cũng được.

Con bé Hiền nghe hết..Hôm sau nó hỏi cô :

– Cô tắm biển mặc một mãnh .Vậy cô bỏ mãnh trên hay mãnh dưới ?.

Cô đỏ mặt :

– Con về hỏi mẹ con .

– Dạ. Con hỏi ba con vì ba thường rước con về. Ba nói ” hỏng biết, ba biểu con hỏi cô.”

– Con về nói với ba ” Cô biểu ba hỏi mẹ là biết liền”.

Bà Hai cười, khen :

– Đúng là con nít ngây thơ, còn người lớn đấu đá với nhau*.

Còn tui chúc một ông bạn ” năm mới lạc quan, nhiều sức khỏe ” Ổng trả lời ” Tôi không đi lạc mà đi đúng đường quốc lộ 4 tới nhà bà Hai ”

Là sao vậy ông?.

Ông Ba nhíu mày suy nghĩ :

– Lạc còn có nghĩa là đi lạc. Đường lớn, đường chánh còn gọi là cái quan.Vậy bà suy nghĩ tiếp đi hén.

– Chắc ông ấy nói vui đầu năm.

– Ừ..Đầu năm vui vẻ hạnh phúc là được. Tui hát cho bà nghe một đoạn trong bài ” Gió mùa xuân tới” Đền ơn tô hủ tíu tương lai.

* Gió mùa xuân tới. Cánh hồng tươi thắm trong nắng vàng. Muôn bướm tung bay, mang sắc tươi khoe cùng trời sáng.

GNXT bông hồng tha thiết trong nắng đào. Kiếp sống cô đơn mơ ước ôm trong lòng hoa tươi..

Trời sáng tô màu sắc cho những cánh hoa. Khi trời xuân thắm tô cho đời muôn màu nồng ngát hương thơm .Trời xuân mang niềm nhớ cho những kiếp người sống cô đơn. Ước mong mùa xuân gieo khắp nơi trên trần thế…*

Ông ngừng ngang đứng lên :

– Ăn tô hủ tíu thứ nhì mới hát tiếp. À! Có 2 từ nhắc 2 lần giống tui quá..Bà đoán thử coi.

– Cô đơn chớ gì. Móc ngoéo vô hoài. Dìa đi.

– Tui đầu hàng bà Hai dễ..ghét..

01.01.26 – Nguyen Thien Luong

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button