Thơ

Ngày tôi trở lại

Ngoảnh nhìn lại tóc phai màu
Thời gian trên mắt ai đau
Bao người bạn đã còn đâu
Ôi ,nói càng thêm vương sầu…

Chỉ mới chừng như hôm qua
Sao nghe xót xa nhạt nhoà
Hương xưa, ngày cũ phôi pha
Phố buồn gõ nhịp mắt hoa…

“Người muôn năm cũ” nhớ chăng?
Góc nhỏ, thềm xưa vương nắng
Ai dìu ai về đêm Trăng
Nghe tiếng lòng rung thầm lặng…

Ngày tôi trở lại tóc trắng
Nhìn từng đứa cũng đầy “nhăn”
Bao vết tích hằn năm tháng
Nụ cười như mếu: “cái thằng” …

Tiếng “mi, tau” nghe sướng răng
Cứ nói thật nhiều thật hăng
Tau nghe như thấm như rằng
Biết còn lần tới hay chăng

Chao ơi, cái tuổi chết bầm
Vài tháng tin báo, tưởng nhầm
Có đứa từ giã âm thầm
Không chờ ngày tau về thăm

Ngày tôi trở lại càng gần
Chắc là ai đó vui mừng
Cầu mong tất cả “còn gân”
Đón tôi “xả láng” cả Tuần…

Hồ trường rót chảy về mô
Chảy đi tình bạn điểm tô
“Tửu Phùng tri kỷ” hồ lô
Nâng chén vui cười, tau mi dzô…!

✍️ HÀN TUẤN

Ghi chú:

Thời gian qua nhanh, nhìn lại bạn bè ai cũng ngoài tuổi bảy mươi, có bạn đã giã từ cõi tạm…!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button