Thơ
Ngốc ơi

Anh sẽ gọi
em là cô bé ngốc
Dẫu bây giờ gấp bốn…
tuổi mười lăm
Đôi mày cong,
mắt phụng,
mặt trăng rằm
Em sắc sảo,
vẫn nhận mình ngốc lắm.
Anh sẽ chẳng
trao đi
tình say đắm
Sợ máu cao,
em giật bắn run người
Không nồng nàn
lời ong bướm lả lơi
Em sẽ nguýt
anh già sao…
mất nết.
Em coi bộ khờ khờ,
nhưng biết hết
Quay lưng đi
cười mỉm một mình thôi
Mắt nhung đen đốn ngã
gã bụi đời
Nhưng cứ thốt…
ui trời,
em ngốc quá!
Em là chúa giả vờ
anh chẳng lạ
Nên ngỏ lời
gọi ngốc
để em vui
Đời chúng mình
đã buồn quá em ơi
Thì ráng níu cho vơi
ngày tháng nọ…
Câu thơ viết
xong rồi
anh để đó
Đợi bao giờ em
hết ngốc…
anh đưa!
-Donry Nguyễn-



