Thơ

Ngồi với hoang vu

Một ngày mơ lên núi ngồi hát
Hát những vu vơ thuở xuống đời
Những khóc,những cười đi qua gió
Rơi hoài cuộc mộng xuống trùng khơi…

Hư không cũng có nơi cùng tận
Mây trời viễn mộng cứ lênh đênh
Trái tình ủ mãi mong mùa chín
Yêu người vạn cổ chẳng quên tên…

Bao giờ ta gấp phong sương lại
Và gối vai người một giấc sâu
Vùi quên cơn ngủ ta nghe thấy
Có đoá môi nào đẫm ướt nhau…

✍️ Hoàng Uyển Văn
16Dec.,2023

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button