Người đàn bà hát tình ca

Nửa đêm về sáng
Tôi
Kẻ mộng du đi trên ngôi mộ mình
Để chực nghe
Tiếng vọng
Của người đàn bà hát tình ca
Rất sớm
Từ một nơi rất xa
*
Nửa đêm về sáng
Tôi
Kẻ ngủ gục nơi góc tối nhà mình
Để chực nghe
Tiếng vọng
Từ người đàn bà hát tình ca
Hư khúc
Như
Lời ru thuộc lòng từ lúc mới hoài thai trong cung lòng mẹ
Thuộc lòng đến từng hơi thở của nàng
Hôi hổi
Tiếng hát bệnh hoạn như pha lê
Vụn vỡ
Loảng xoảng trên sàn nhà di căn
Lời ca như tiếng cầu kinh
Như tiếng cầu hồn
Âm âm… riu rắt
Ru đêm
Đã gần chạm đến mép bờ sáng tối
Quyến dụ đời
Quyến dụ người
Bằng tiếng tru âm binh trong đêm trừ tịch
Tiếng hát như tiếng thét khản cổ cháy lòng
Đưa tiễn
Một cuộc tình buồn
Mới dụ bán đêm qua
*
Nửa đêm về sáng
Tôi
Kẻ bị người ta trấn lột thất thểu về nhà
Rệu rã
Manh mún xác thân
Vẫn chực nghe
Tiếng vọng người đàn bà hát tình ca
Cơn gây nghiện lên đồng
Tiếng hát ấy
Đêm nay
Hốt nhiên… bặt lặng
D U Y P H Ạ M



