
Tôi về… nhặt lại những mùa hoa trước
Nhặt màu nắng vương vãi cánh đồng hoang!
Rưng rức lòng côi nhuốm chút điêu tàn
Bên đời quạnh hiu. Sương chiều buông xuống…
Tôi về… Sông Hương nhặt nốt trầm buồn
Của người Ca nương đánh rơi đêm tối!
Dưới đèn mờ Em tô son rất vội
Để kịp về đón khách chuyến thuyền sau…
Tôi về… Vỹ Dạ nhặt ánh đèn màu
Những phố Tây-Ta đêm về nghiêng ngả!
Chợt nhận thấy mình vô cùng xa lạ
Biết tìm đâu một Đập Đá ngày xưa?
Tôi về… Huyền Không nhặt ánh trăng thưa
Của người đánh rơi vào chiều Xuân muộn
Rồi sáng mai Em đi tìm luống cuống
Đôi vai gầy trong cái nắng hanh hao…
Tôi về… Phủ Cam nhặt lấy ánh sao
Đêm Cứu Thế thì thào lời cứu rỗi
Xin Chúa cứu vớt con chiên vô tội:
Đường duyên tình không vất vả lao đao!
Chắp tay nguyện cầu Chúa ở trên cao
Ban chút hồng ân dương gian trần thế
Ơn đời chút vui cho người rất Huế!
Để Tết này má úa bớt xanh xao…



