Thơ
Nhẹ nhàng mà về

Mây trôi cuối nẻo trời xa…
Gió đông se sắt, hồn ta lặng buồn
Giọt chiều theo nắng vương vương
Phố phường xao động, Sài gòn chơi vơi
Xuân về nắng trải khắp nơi
Nhìn người xuất viện , lòng tôi nhớ nhà
Trời tháng mười một nhạt nhòa
Mùa vừa khép lại, chan hòa bốn phương
Đông qua mỏng sợi tơ buồn
Lá vàng rơi lạnh cuối đường hoàng hôn
Mầm xuân khép nép rưng rưng
Lặng im chờ nắng, dạ thầm đơm hoa
Đêm nằm nghe vọng âm thừa
Nhớ về cố quận, phôi pha bồi hồi
Viết đôi dòng gửi về người
Nước non dâu bể, lòng tôi héo sầu
Được thua như giấc chiêm bao
Danh như áo mỏng, gió vào sẽ tan
Buông tay trăng trải mộng vàng
Đường quê rộng mở, thênh thang mà về
Sài gòn, 06/01/2026
Dũng Tôn Thọ Dương



