Thơ

Nhoài mệt kiếp nhân sinh

Phạm Đình Chuân( Trầm Mặc Siêu)

Chiều nghiêng ngã những vần thơ phiền muộn
Thuyền chòng chành chấp chới những câu thơ
Dạo kiếp nhân sinh lòng bỗng bơ vơ:
Đời đắng cay… mà tình thì hư ảo!

Kiếp người lầm lũi. Chuyển xoay con tạo
Khoanh tay cao ngạo. Lầm lỡ đam mê
Âm u một cõi-nơi ấy chốn về
Chân bước khinh khi. Một đời hết nợ!

Cõi hồng trần chống chọi nỗi bơ vơ
Nhọc nhằn lê bước lòng đầy nghi ngại:
Cõi tạm trần gian có gì mãi mãi?
Để phàm nhân mệt mỏi bước chênh chao!

Trái tim ngục tù tình cảm lao đao
Em bước vào tim những bước đi hoang…
Đốt cháy đời ta đốm lửa điêu tàn
Điêu linh hỡi! Những đường cong ma mị…

Bụi thời gian xô ngã nét Xuân thì!
Đời chầm chậm những bước chân kiêu bạc…
Ai sắp đặt những hình khối tuyệt tác?
Kẻ tình si… nay lại phải nhói đau!

Một trăm năm!
biết bao vạn ngày sầu?
Lầm lỡ tấm thân…
lê chân cõi tạm!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button