Những giọt huyết ngà

Nhân ngày QTPN 8/3, ngâm lại tuyệt tác:
NHỮNG GIỌT HUYẾT NGÀ
của Nữ sĩ Trinh Tiên – Tâm Tấn
Đây dòng sữa Me nấu bằng hơi thở
Truyền từ nguồn huyết sống, suối thương yêu
Huyết Me khô cho phần sữa thêm nhiều
Me vâng lĩnh ý Trời, ban con đó!
Con uốn hai vành môi son thắm đỏ
Dòng huyết ngà tuôn theo nhịp vành môi
Huyết thân Me, nhưng phép lạ tay Trời
Pha dịu ngọt trong đôi dòng sữa ấm
Mỗi tia sữa là mỗi luồng điện sống,
Bú đi con!Hứng nhận cả lòng say…
Con nghĩ gì trong bộ óc thơ ngây,
Mà mơn trớn như nâng vàng cưng ngọc?
Me yêu quá, giọng cười và tiếng khóc
Ai bày con tôi nói tiếng chim đây?
Dễ thương chưa! Da sữa thắm hây hây
Ai ướp cả muôn hương vào thớ thịt?
Thương chẳng có chỗ cùng, thương tuyệt đích
Me thương con thắm thiết lắm, con ơi!
Cao như non? Cao sánh vút tận trời
Rộng như biển? Rộng lan trùm trái đất
Con là tất cả ý niềm vui sống!
Bài thơ đã được đăng trong “Văn Hóa Ngày Nay” của Nhất Linh chủ nhiệm. Sau được đưa vào quyển “Hương Bình Thi Phẩm” của Hoàng Trọng Thược.
Con trai
Vĩnh Hữu
thành kính tưởng niệm và trân trọng giới thiệu đến quý bằng hữu.
Lời ban biên tập:
Đọc lại thi phẩm này trong ngày 8/3, mọi người như được nhắc nhở trở về với một điều rất căn bản trong đạo lý Á Đông và tinh thần Phật học:
Hiếu kính cha mẹ chính là gốc của mọi thiện hạnh.
Một thi phẩm giản dị mà sâu lắng, như một bài kệ tôn vinh tình mẹ giữa cõi đời.
…Huyết mẹ âm thầm thành giọt sữa
Nuôi con lớn giữa ấm vòng tay
Môi thơ chạm ngọt nguồn thương ấy
Cả cõi đời thu lại một ngày…
🍃Lisa La



