Thơ

Những mụt non dậy thì

“Có lẽ nỗi nhớ đâu phải đến từ những điều gì thật lớn lao,
đôi khi chỉ là một bàn tay năm cũ
đã từng, đã từng dịu dàng chạm vào những ngày dậy thì.

Có những ký ức không cần phải đi qua thật ồn ào,
mà chỉ cần đủ dịu dàng để ở lại trong ta suốt một đời”.
=================

NHỮNG MỤN NON DẬY THÌ ..

Em ơi, anh nhớ lắm
Những mụn non dậy thì
Nhớ bàn tay em nặn
Cứ êm ái, diệu kỳ

Nhớ chiều nghiêng nghiêng nắng
Em ngồi rất gần anh
Viền mi huyền khẽ chớp
Làm tim anh mong manh

Anh nhăn mặt khe khẽ
Em mỉm cười dịu dàng
Rằng hãy ngoan một chút
Rồi đôi má mịn màng

Ngoài hiên mưa lất phất
Bóng cũ cũng xa rồi
Chỉ còn hương bồ kết
Chỉ còn giữa tim tôi

Mụn dậy thì rất nhỏ
Mà duyên cớ bên nhau
Ai ngờ qua năm tháng
Lại thành nỗi nhớ sâu

Lối quen ơi, vắng lặng
Ghế đá cũng phai màu
Bàn tay xưa đâu hỡi
Mà lòng chợt nhói đau

Đôi má giờ nhẵn mịn
Đâu vết tích ngày xưa
Chỉ còn tim lặng lẽ
Lặng nhớ người trong mưa

Chiều nay ngang lối cũ
Hoàng hôn rơi bên thềm
Anh đưa tay chạm má
Mà chạm miền không em

Em ơi, anh nhớ lắm
Không mụn dậy thì đâu
Mà nhớ bàn tay ấy
Giờ xa nhau bạc đầu ..

Miên Hanh; 14.4.2026.

Lời ban biên tập:

Ngạc nhiên quá đỗi vì tác giả đem vào trong thơ thật đẹp những điều ít ai ngờ …

Bài thơ gợi một nỗi nhớ rất khẽ, không bắt đầu từ điều lớn lao mà từ những chạm chẽ nhỏ bé của tuổi dậy thì. Hình ảnh “nặn mụn” tưởng vụn vặt lại trở thành chiếc cầu nối của thân mật, của rung động đầu đời. Thời gian đi qua, làn da nhẵn mịn nhưng ký ức vẫn lặng lẽ ở lại, mang theo hương bồ kết, chiều mưa và ánh nhìn e ấp. Cái còn lại không phải là dấu vết trên gương mặt, mà là dấu in trong tim.

Nỗi nhớ vì thế vừa dịu dàng vừa nhói đau.

Ôi chao! một miền đã xa mà không thể quên.

🍀 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button