
Trắng đêm không tài nào ngủ được… sáng mai lại đi làm sớm, trở trăn hoài về Mẹ, năm 2017 cũng giấc nầy “mạ hỏi… tết ni có về quê ăn tết được khôn?” Mình nói: dạ có! Nhưng cuối cùng thất hứa và thế rồi ân hận mãi khôn nguôi… vì sau tết không lâu mình về thì đã muộn! Để nhớ những ngày mạ còn sống, mình rong ruổi đó đây qua những cánh đồng hay núi rừng thường bắt gặp những hình ảnh thân quen… gợi cho mình nhớ lại quê nhà với Mạ! HTLN xin post lại bài thơ nầy cùng quý ace – bạn hữu thân – sơ nhà face… ngỏ hầu nguôi vơi và qua một đêm trắng!
NỖI LÒNG – XÓT XA
Hoàng hôn vàng rộm đồng chiều
Ký ức lộng gió căn diều tuổi thơ
Vẳng lời ca ngỡ… ầu… ơ…
Tiếng hò bạn gặt – lại ngơ ngẩn buồn…
Chai chân cháo chợ – cơm đường
Quê nhà lưng Mẹ nghiêng còng phương con
Đất trời biển lúa mênh mông
Khi không nước mắt – ngược dòng nào hay
Trở mùa tan gió heo may
Ngọn đông – bắc buốt dứt day nỗi lòng
Biết giờ… no ấm – chăn bông
Nhưng sao con vẫn cầu mong được gần
Ngõ hầu sửa lỗi thanh xuân
Vì ai… để Mẹ tím bầm ruột gan
Bao lần xuống biển – lên ngàn
Do đâu lặn lội nhọc nhằn sớm hôm…
Nến đời bấc sớm hao mòn
Cải cây đến lứa nên ngồng trổ hoa
Nay rồi… Mẹ về với Cha
Ma chay – mộ lớn cũng là thừa thôi
Xót xa – nhìn sóng lúa cười
Thấy thân áo Mẹ mồ hôi ướt dầm
Chạng vạng chợt lạnh bóng thầm
Đường xe nghe nặng vòng lăn ngậm ngùi…!
✍️ HẢI THỤY



