Thơ

Phố xưa

Đôi khi ta muốn về thăm phố
Vì thèm nghe lại những âm xưa
Tiếng cô em gái cười bên cửa
Tiếng hàng rong gọi những đêm mưa…

Phố vẫn là tên con phố ấy
Dãy nhà trông đã già hơn xưa
Hàng cây bên ngõ không còn trẻ
Đã biết trầm ngâm dưới nắng thưa…

Em cũng đã không còn bên cửa
Để lòng tôi thoáng những bâng quơ
Mỗi khi nhìn nắng thơm bồ kết
Em ngồi hong tóc dưới hiên trưa…

Rồi thời gian cuốn trôi mưa gió
Áo bạc vai sờn…Tôi lênh đênh
Em cũng theo người neo bến lạ
Phố buồn…Ai biết nhớ hay quên…

✍️ Hoàng Uyển Văn
Dec.,23*2025
nửa đêm về sáng

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button