Ta vẫn đợi ta nơi đây ..

Ta vẫn nơi đây, bên góc quán chiều
Bên chiếc ghế quen nghe mưa hờn dỗi
Mùa đi rất nhẹ, làn khói cô liêu
Chờ dấu chân ai, đã bỏ ta mãi
Em đã quên chưa, một lời hứa cũ
Hay tại đường xa ngại vết bùn lầy
Nên bỏ ta trong, bóng chiều hấp hối
Hứng trọn mưa ngâu buốt giá hai tay
Chiếc ly thủy tinh phủ đầy hơi lạnh
Ghế đối diện buồn, nghiêng xuống hư hao
Gió quẩn quanh chân, tìm cơn mộng mị
Biết giấu vào đâu, chút nắng xôn xao
Ta chẳng trách đâu, trách ai dang dở
Chỉ tiếc mưa rơi, rơi vội cuối mùa
Chưa kịp làm ướt hàng mi mắt biếc
Đã cuốn đời nhau vào cõi bể dâu
Từ em bước đi, bỏ quên xóm nhỏ
Quán cũ hình như cũng mất tên rồi
Giọt cà phê đắng tan thành nhạt nhẽo
Chẳng còn hương xưa vương vãi trên môi
Thôi cứ ghen đi, ghen cùng ký ức
Dẫu biết lòng mình rồi sẽ cuồng quay
Phơi chút tình riêng dưới chiều nắng muộn
Thấy giọt, giọt đau lại vơi lại đầy
Ta vẫn còn đây, gọi đời mưa lũ
Thả hẹn thề xưa theo giọt cà phê
Nắng đã phai đi trên vùng tóc rối
Mà người xa, xa quá bóng đường về
Lại nhấp ngụm đắng, gọi tên em hỡi
Gõ ngón tay khô lên mặt bàn mơ
Thôi nhé tình ơi, tình như sương khói
Ta giữ riêng ta, giữ chút dại khờ ..
Miên Hanh; 11.8.2026.



