Thơ

Tạm biệt Huế

Tôi xa Huế từ năm bảy mốt
Một sáng trời Thu, mưa rớt hột
Dòng Hương lặng lẽ, nhớ ai đây
Rời xa Huế như thấm buồn lây…

Nhớ Trường, nhớ Lớp lá rụng đầy
Huế của mưa buồn, bước chân gầy
Phú Bài lặng lẽ, nghiêng cánh bay
Mây giăng che Huế, mắt người say…

“Sóng sầu dâng theo bao năm tháng”*
Biết đến khi nào về Huế xưa
Một lần xa Huế, chẳng ai đưa
Nhớ Huế chỉ còn những cơn mưa

Gọi giấc mơ về, người buồn chưa?
Con Đường Ngã Giữa, nhớ răng vừa
Đường Hàng Bè xuôi ngược đò đưa
Chiều Bạch Đằng nghe tiếng chuông Chùa

Giờ xa Huế, gọi giấc mơ xưa…
Nhớ con đường cũ rất yêu thương
Dẫu đổi thay tên, vẫn mơ thường
Ngôi Trường Gia Hội ngày mưa nắng

Còn mãi trong tim, nhớ miên trường…
Huế của giấc mơ, dòng Hương Giang
Bến Văn Lâu những chiều lang thang
Trường Tiền soi bóng dáng người sang

Nữ sinh Đồng Khánh, tình tôi mang…
Huế của tôi và Huế của em
Giờ tôi xa Huế, nói gì thêm
Tưởng rằng về lại khi thành đạt

Đâu ngờ xa mãi khi đầu bạc…
Huế của ta ơi, còn mãi say
Giấc mơ xưa ấy vẫn dâng dầy
Hẹn về thăm Huế ngày gần đây

Bến cũ, người xưa nắng vẫn đầy!

HÀN TUẤN

Ghi chú:

Nhân đọc tin Nhạc Sĩ Lê Hoàng Long vừa tạ thế, hưởng đại thọ 98 tuổi, là người chỉ sáng tác một bản nhạc “Gợi Giấc Mơ Xưa” từ 1955 đến nay vẫn còn hay. Hàn Tuấn rất thích bản nhạc này qua tiếng hát của Ca sĩ Lệ Thu.

Nguyện Cầu Vong Linh Nhạc Sĩ Lê Hoàng Long Siêu Thoát Cõi Phật!

*Lời bản nhạc “Gợi giấc mơ xưa” của Nhạc Sĩ Lê Hoàng Long:

Ngày mai lênh đênh trên sông Hương,
Theo gió mơ hồ hồn về đâu?
Sóng sầu dâng theo bao năm tháng,
ngóng về đường lối cũ tìm em!

Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi
Xa em ! lòng anh muốn nói bao lời gió buông lả lơi.
Hình bóng đã quá xa mờ dần theo thời gian.
Kiếp sau xin chắp lời thề cùng sống bước lang thang.

Em ơi ! tình duyên lỡ làng rồi còn đâu nữa mà chờ,
Anh đi lòng vương vấn lời thề nhớ kiếp sau chờ nhau.
Tha hương lòng thương nhớ ngày nào cùng tắm nắng vườn đao.
Gió xuân sang anh buồn vì vắng bóng người yêu.

Rồi mai khi anh xa kinh đô.
Em khóc cho tàn một mùa thơ.
Nhớ người em nương theo cơn gió.
Ru hồn về dĩ vãng mộng mơ.

Thương anh thì thương rất nhiều mà ván đã đóng thuyền rồi.
Đa đoan trời xanh cắt cánh lìa cành khiến chim lìa đôi
Chiều xuống mưa gió tiêu điều reo trên dòng Hương.
Tháng năm chưa xóa niềm sầu vì đứt khúc tơ vương.

Anh ơi, đời đã lỡ hẹn thề thì đâu có ngày về.
Xa anh đời em tắt nụ cười héo hắt đôi làn môi.
Đêm đêm đèn le lói một mình ngồi ôm giấc mộng tình.
Kiếp sau đôi tim hòa chào đón ánh bình minh.”

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button