Thơ

Tàn đông

Bây giờ đã cuối đông,mây về ngàn xuôi dòng,lạc loài dăm đôi cánh,gợi hồn mùa bão giông…
Gió sang mùa vẫn lạnh,ngoài hiên nắng xiên khoai,vẫn trong như mầu mắt,dẫu thoáng buồn mi ai…
Em từ xa chốn cũ,có nhớ người phương trời? Ta từ xa tình vội,tương tư hoài mưa thu…
Gió nghe chừng thấm lạnh,áo sờn vai bạc mầu,ta nghe chừng hiu quạnh,nhớ người xa nơi đâu…
Bây giờ đã cuối đông,ta còn đây trống vắng,nửa đời yêu tay trắng,nửa đời sầu mênh mông.

Hoàng Uyển Văn
(Trọng đông Ất Tỵ)
Jan.,02*2026
binhchanhsaigon.

Lời ban biên tập:

Mến gửi đến anh Uyển Văn Hoa Nguyen Van

Em xin phép họa theo từ góc nhìn lặng:

TÀN ĐÔNG

Bây giờ đã cuối đông, mây qua núi lặng dòng, gió chùng chân trước ngõ, vạn vật về vô thường…
Gió sang mùa vẫn lạnh, ngoài hiên nắng xế dài, ấm tay chung trà nhỏ, buồn vui cũng nhạt phai…
Người ngồi yên chốn cũ, không nhớ một phương trời, nghe hơi thở ra vào, mưa nắng mặc xa xôi…
Gió nghe chừng thấm lạnh, áo cũ sờn vai bạc, lòng chợt nhiên tỉnh thức, đời vốn rất mong manh…
Bây giờ đã cuối đông, ta còn đây lặng lẽ, nửa đời qua như gió, nửa đời giữ an nhiên.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button