Thơ
Tàn thu

Chiếc lá vàng rơi rơi
Mùa thu như dần cạn
Trái tim ta chai sạn
Ngôn ngữ tình vơi vơi
Những ngày Thu lá rụng
Trên triền đồi năm xưa
Thơ ta kinh nhật tụng
Gõ đều trọn đêm mưa
Lời thơ như tiếng ru
Ru ta vào giấc ngủ
Giấc ngủ ngàn năm đó
Trong một buổi tàn Thu
Cúc họa mi hé nụ
Điểm trắng giữa chiều phai
Hoa nở rồi hoa rụng
Như hơi thở đi – về
Nắng chiều ran mái ngói
Mây lững lờ bay bay
Tan – hợp theo tháng ngày
Lá rụng lá về cội
Ta ngồi nghe gió kể
Chuyện ngày cũ, ngày xưa
Thấy lòng như mặt nước
Gờn gợn gió đong đưa
Sáng nay giọt sương sớm
Đọng trên cội mai già
Xuân về trong ý thơ
Giữa giòng đời vạn biến.
✍️ Lvt 12/11/2025



