Thơ

Tháng tư và hoài bão

Tháng tư, ta ném trời vào chén
Không rượu mà dậy sóng u hoài
Không rượu nhưng nghe trong huyết quản
Chảy một nỗi buồn chẳng nguôi ngoai

Đừng hỏi sao tôi không uống rượu
Rượu nào cho quên những tháng ngày
Nửa đất nước nằm trong tiếng súng
Nửa hồn người tù ngục tương lai

Tôi chỉ uống… bằng nỗi cay đắng
Bằng linh hồn chưa kịp đầu thai
Bạn ngã xuống không lời trăn trối
Người vợ trẻ khóc suốt đêm dài

Có ai đếm bao nhiêu bia mộ?
Có ai nghe đất thở u hoài
Xương trắng đó gọi tên lịch sử
Mà hôm nay… ai đứng nhận đây ?

Rượu không có sao ta say khướt
Lòng cạn rồi từng mảnh cuồng điên
Kẻ sống học cười trên máu ướt
Người nằm xuống khô đất im lìm

Tháng tư đỏ, tháng tư đen đúa
Mặt vinh quang? hay mặt tủi hờn?
Một triệu tiếng cười như súng nổ
Một triệu linh hồn khóc cô đơn

Đừng nhắc nữa hai từ chiến thắng
Nếu bên kia là máu anh em
Huynh đệ đó, sao đành thù hận
Mẹ quê hương máu chảy ruột mềm

Ta không uống, ta thề không uống
Rượu tháng tư đắng đến tận cùng
Tháng tư này, xin cùng im lặng
Nguyện cầu cho vơi bớt đau thương

Ta chỉ uống một ly nước cúng
Xin tạ ơn đất nước hòa bình
Một ly nước của niềm hy vọng
Một tổ quốc trọn vẹn hồi sinh

Vạn Giã, 4/4/2026

Lời ban biên tập:

Em gửi đến anh, mong mọi người tâm an và bình an anh nhé, anh Dũng Tôn Thọ Dương

“Tháng tư gió lặng phủ nhân gian
Chén nước thay lời rũ lệ tràn
Bóng cũ thôi đừng lay dĩ vãng
Vết xưa xin khép lại tro tàn

Người còn nhen lửa tình nhân ái
Kẻ khuất yên lòng giấc thở than
Nguyện gió bốn phương hòa khói súng
Cho đời thanh thản, nhà nhà an”

🙏🏻 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button