Thơ

Thấu hiểu

Lặng lẽ nơi này, một mình tôi
Ngồi nhìn thế sự bao nổi trôi
Ngày qua tháng gọi nhạt đầu môi
Nhìn gương chợt thấy tóc bạc rồi

Lặng lẽ bao ngày, mộng về đâu
Ngày dài, đêm ngắn tiếng vạc sầu
Bình minh thức dậy, xương cốt rầu
Tự hỏi lấy mình, còn bao lâu?

Dối lòng chi nữa, cuộc bể dâu
Biển tình khô cạn, sóng ngưng chầu
Đá nát vàng phai, nghĩa bạc đầu
Cuối nẻo đường trần, quầng mắt sâu

Ai người tri kỷ, chén trà ngâu
Mắt nhìn hiểu thấu được cơ cầu
Mĩm cười tự nhủ vẫn còn lâu
Lặng lẽ chìm trong khói nhiệm mầu

Đời là cõi tạm, chẳng âu sầu
Tay nắm bàn tay, mấy canh thâu
Người vẫn cùng ta, bước qua cầu
Trả hết nợ nần, lặng lẽ “sâu”!

✍️ HÀN TUẤN

Ghi Chú:

  • HT Rất thích một câu nói: “Mãi mãi không được giải thích bản thân với người khác.
  • Người hiểu bạn, không nói cũng hiểu. Người không hiểu bạn, có giãi bày cũng vô dụng.
  • Làm việc không cần ai ai cũng hiểu, làm người không cần ai ai cũng thích.
  • Hoặc là kết bạn với những người có tâm hồn thú vị. Hoặc là hòa hợp với những người đơn giản và giản dị. Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là soi sáng cho nhau.
  • Nếu như không có, vậy thì ngại gì đơn độc.”

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button