Thơ
Thơ có thật không em

Ta và tờ giấy trắng
Cứ ngượng ngùng nhìn nhau
Ngòi bút nằm im lặng
Như hiểu chuyện từ lâu
Hồn thơ trốn đâu mất
Kể từ lúc em đi
Giấy âm thầm lưu dấu
Phút tạ từ phân ly
Ta ngồi nghe bóng tối
Chảy chậm giữa canh khuya
Thời gian như giọt mực
Rơi dần xuống trang kia
Có phải từ độ ấy
Khi người khuất chân trời
Phiến hồn ta luân lạc*
Vào khoảng vắng chơi vơi
Ngòi bút chợt tỉnh giấc
Mà chẳng biết viết gì
Chữ chưa thành đã vỡ
Ôi cõi mộng biệt ly
Giấy ơi, ta hỏi nhỏ
Thơ có thật không em
Hay chỉ là hư ảnh*
Của miền nhớ đêm đêm
Người đi, đi theo cả
Tiếng gọi hồn thi ca
Để ta ngồi đếm bóng
Giữa mênh mông thiên hà
Để ta và giấy trắng
Vẫn lặng lẽ chờ nhau
Chờ nhau, chờ nhau hỡi
Biết đâu phép nhiệm màu ..
Miên Hanh; 11.3.2026.



