Thơ

Thơ đụng

Có người nói tôi “ĐỤNG” tính ra cũng đúng thật. Tôi đụng đâu làm dó, đụng đâu nghỉ đó, đụng đâu gần đó, đụng đâu xa đó… tóm lại, nói chính xác là “THỢ ĐỤNG”. Một thời gian dài không hiểu sao lại mất đi dấu nặng (.) giờ còn lại là “THƠ ĐỤNG”. Thôi thì, hôm nay lấy đó làm cái tựa cho bài thơ mới ra lò vậy…hiiiii

THƠ ĐỤNG

Có người nói tôi đụng
nghĩ ra cũng đúng thôi
một nửa đời lúng túng
trong cái vòng kim cô .

Nhỏ hoài bên chân mẹ
những bữa đói bữa no
ôi… mình sương vóc hạt !
con chửa hề biết lo .

Nụ hoa trong kẻ lá
vươn mình trước bão giông
những cơn mưa lả chả
nghiêng ngả miền mênh mông .

Cây cao tìm chỗ đứng
chốn núi rừng thâm sâu
từng đêm dài chung đụng
đến khi lá đổi màu .

Đường dài dốc nghiêng chao
nửa đời sau thanh thản
vẫn luôn ngẩng cao đầu
chờ đợi vì sao sáng .

Trong vườn hoa sặc sỡ
lan toả một mùi hương
phong sương nhạt màu áo
quán trọ một miền riêng.

Hồ Thanh Sơn

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button