Thơ là thật, sao em…

Ta và tờ giấy trắng
Lặng nhìn nhau sững sờ
Ngòi bút nằm hóa đá
Hiểu chuyện đến ngẩn ngơ
Hồn thơ hay bóng nguyệt
Từ thuở gót người xa
Trang giấy buồn nín lặng
Chôn giấu cuộc phong ba
Ta ngồi gọt bóng tối
Loang chảy lạnh canh khuya
Thời gian ơi giọt nhớ
Lệ ướt trang giấy kia
Có phải từ dạo ấy
Dáng người khuất chân mây
Bỏ hồn ta luân lạc
Giữa trống vắng lưu đày
Bút kia chợt tỉnh giấc
Mà bất lực, viết chi
Chữ chưa mơ đã vỡ
Nát gối mộng xuân thì
Giấy ơi ta hỏi nhé
Thơ là thật, sao em
Hay chỉ tàn tro bụi
Của miền hẹn dịu êm
Người ơi, ơi hết cả
Cả tiếng thề nguyện mơ
Để ta ngồi đếm bóng
Đếm hoang tàn bơ vơ
Thôi ta và giấy trắng
Hóa đá đợi chờ nhau
Chờ nhau trong vô vọng
Rạn vỡ cõi hồn đau
Chờ nhau, chờ nhau hỡi
Giữa thiên hà quạnh hiu
Ôi ta và giấy trắng
Rách nát thật tiêu điều
Ừ ta và giấy trắng
Cuối nẻo đợi chờ yêu
Hỡi thơ, hỡi nhan sắc
Ta đợi, em, bóng chiều ..
Miên Hanh; 06.7.2026.



