Thơ

Thu chớm

Chạm tay vào nốt khơi mào,

Trời xanh nghiêng xuống, thu chào thế gian.

Có những lãng mạn không bắt đầu từ sự rực rỡ, mà nảy nở từ những bước chuyển mình thầm lặng nhất của thiên nhiên. Khác với cái hanh hao của thu chín hay nét tiêu điều lúc đông sang, khoảnh khắc “Thu Chớm” chính là một biên giới vô hình đầy mê hoặc — nơi hạ nồng vừa chớm khép bờ mi và heo may chỉ mới dịu dàng gõ cửa. Đó là giây phút vạn vật khoác lên mình tấm áo thanh tân, tinh khôi nhưng đã kịp thắp lên những đốm lửa sầu u hoài, man mác trong tâm tưởng lữ thứ.

Kế thừa trọn vẹn hồn cốt lãng mạn, diễm lệ của phong trào Thơ Mới và được định hình trong khuôn thước trang nghiêm, chặt chẽ của thi pháp cổ điển, thi phẩm “Thu Chớm” là một bức tranh thủy mặc đan dệt bằng âm thanh và ảnh hình đặc sắc. Sáu khổ thơ tựa như sáu nấc thang cảm xúc: từ sự ngỡ ngàng trước sắc cúc mượt mà, làn sương ngậm sữa nơi đầu ngõ, đến những thanh âm tỳ bà của dòng nước và tiếng cuốc kêu sầu buông thẳm vào bóng đêm. Tuy nhiên, vượt lên trên quy luật chia ly ước lệ của hoàng hôn hay bến vắng, bài thơ không hề bi lụy mà chọn cách rũ sạch ưu phiền để giữ lại một cõi bình yên, đón ánh trăng thề ngự trị.

Xin trân trọng kính mời quý độc giả cùng lật mở không gian nghệ thuật này, để lòng mình lắng đọng và bước đi thật khẽ khàng vào những thanh âm, sắc màu tinh tế nhất của buổi đầu thu.

THU CHỚM

Chút nắng hanh vàng nhẹ thướt tha,
Heo may khe khẽ lướt qua nhà.
Sương mờ ngậm sữa giăng đầu ngõ,
Cúc nở bừng lên sắc mượt mà.

Đất trời chuyển dịch áo thanh tân,
Gió thoảng hương đồng lướt cận lân.
Cánh nhạn nghiêng chao tìm tổ ấm,
Lòng người bảng lảng nhịp phân vân.

Mây thưa nhè nhẹ lững lờ trôi,
Đỉnh núi mờ sương phủ trắng đồi.
Dòng nước tỳ bà buông nốt nhạc,
Thuyền ai đậu bến đợi dòng khơi .

Tiếng cuốc kêu sầu rụng bóng đêm,
Mưa ngâu lác đác rớt bên thềm.
Nghe như dĩ vãng đang thầm gọi,
Kỷ niệm tràn về dạ chẳng êm.

Bến cũ đò xưa khách chẳng quay,
Cành sồi rũ lá rớt vai gầy.
Hoàng hôn nhỏ giọt sầu ly biệt,
Khói tỏa đìu hiu quyện dặm mây.

Dẫu tiển thu sang gợi nỗi niềm,
Hồn thơ vẫn giữ cõi bình yên.
Trần gian rũ sạch bao phiền lụy,
Đón ánh trăng thề ngự cõi miên.

3T

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button