Thơ

Thu hoài niệm

Chiều thu nhè nhẹ hạt sương,

Gió lay chiếc lá, vương vương nỗi lòng.

Mùa thu từ muôn đời nay chưa bao giờ chỉ là một sự chuyển dời đơn thuần của thời tiết. Đó là mùa của những rung cảm thẳm sâu, khi cái se lạnh đầu mùa khẽ chạm vào không gian, vắt ngang qua hồn người những khoảng lặng chênh chao của ký ức. Thu đến, mang theo tiếng thì thầm của gió, màu mây bàng bạc và cả bóng dáng của những con đường xưa cũ đã mờ xa theo năm tháng.

Trôi theo dòng chảy miên man ấy, bài thơ “Thu Hoài Niệm” mở ra một bức tranh thanh tao nhưng đượm màu trầm mặc. Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc “mây giăng, lá rụng”, từng câu chữ còn là nhịp đập thổn thức của một tâm hồn đang đau đau hướng về cội nguồn: là nỗi khắc khoải nhớ về bóng hình người mẹ hiền, là niềm hoài ân gửi lại dải nương xưa, và là phút lắng lòng bên chén trà thanh giữa đêm tàn cô lặng.

Trân trọng giới thiệu đến quý độc giả bài thơ “Thu Hoài Niệm”nơi mỗi vần thơ là một nốt trầm lắng đọng, nâng niu những ký ức vô giá trong lòng mỗi chúng ta:

🍁 THU HOÀI NIỆM

Gió lướt hiên chiều thoảng ngát hương,
Mùa thu chạm ngõ gợi sầu thương.
Mây giăng lối cũ vờn sương bạc,
Lá rụng đường xưa phủ nắng hường.

Khắc khoải lòng quê – mơ bóng mẹ,
Âm thầm dạ cũ – nhớ hình nương.
Đêm tàn nhấp chén trà thanh lặng,
Dõi cánh chim trời khuất nẻo sương.

✍🏻3T

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button