Thơ

Thu tàn

Đọc “Thu không chết bao giờ” của TG Hàn Tuấn, như được dẫn vào một cuộc trò chuyện đầy dịu dàng giữa thi nhân và thời gian. Nếu nhiều người nhìn thu trong phai tàn, úa rụng, thì tác giả lại vẻ một bức tranh Thu không tàn, và một tình yêu bất diệt khi có những người biết giữ lại hương thu trong từng nhịp thở.

Cảm tác theo ý thơ của tác giả nhưng em xin mạn phép “đối hoạ” qua bài “Tàn Thu” – soi chiếu thêm một mặt khác của cùng một chân lý:

… Có những người giữ thu bằng nỗi nhớ
Có những người tiễn thu bằng sự bình an…

Khi ta biết mỉm cười nhìn lá rụng, cũng là khi ta thấy xuân đã khẽ đâm chồi. Thu tàn trong thơ tôi không phải vì nó chết — mà vì nó đang hóa thân cho điều mới mẻ được sinh ra.

Bởi lẽ, trong vô thường là thường hằng – như hơi thở đời người, như con sóng tan vào biển lớn, như chiếc lá rơi xuống để xanh lại ở một mùa sau. Thu trong thơ của tôi có thể tàn, nhưng sự tàn đi ấy rất hiền. Lá rơi, cành trơ, hương tàn – chẳng phải là mất mát, mà là sự trở về đúng với lẽ tự nhiên.

| THU TÀN |

“Thu tàn, lá rụng xuống,
Cành khô dựa bóng chiều,
Mưa qua rồi nắng vắng,
Trời chùng xuống tịch liêu.

Hoa tàn, hương cũng nhạt,
Sông cạn giữa đôi bờ,
Thời gian trôi lặng lẽ,
Như hạt cát trong mơ.

Ta ngồi nghe thu thở,
Mỏng như khói qua tay,
Một kiếp người như lá,
Rụng xuống để xanh cây.

Đông sang – cành gầy ngủ,
Xuân lại đến reo vang,
Đời là vòng xoay nhỏ,
Buông mới thấy thênh thang”.

Giữa hai vế của cuộc trò chuyện này giữa chúng ta – một bên là thu bất tử trong tình, một bên là thu hòa tan trong vô thường. Hy vọng bạn đọc sẽ soi thấy chính mình:

Mỗi người đều có một mùa thu trong lòng. Có người giữ lại bằng ký ức. Có người tiễn đi bằng nụ cười.
Nhưng dù thế nào đi nữa, thu vẫn sống, vì nó luôn trở lại — trong từng nhịp lá, trong từng giọt sương, và trong hơi thở nhân gian.

🍁 Lisa La
📸 sưu tầm

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button