Thơ

Tôi nằm nghe

Tôi nằm nghe mùa đông rụng xuống
Những vạt mưa hắt lên mái buồn
Một mùa đông không lạnh mà nóng
Nỗi nhớ xưa khiến hồn rưng rưng

Tôi nằm nghe, chao nghiêng chiếc bóng
Máu lao xao, huyết quản chập chờn
Đôi khi như đứng bên bờ vực
Nhìn dưới chân mình là con sông

Dòng sông nào chở về quá khứ
Sông Hàn Đà nẵng, Huế sông Hương
Chở tôi về tháng ngày mưa lũ
Nước đục ngầu băng khắp ngả đường

Tôi nằm nghe linh hồn dịch chuyển
Bay lên trời cao chốn hư không
Tôi biết rằng mình đang tìm kiếm
Đôi mắt Mẹ tôi đẹp vô ngần

Tôi không thấy Chúa, không thấy Phật
Trước mặt tôi vũ trụ mênh mông
Tôi không thấy người và mặt đất
Không thấy cả tôi giữa nghìn trùng

Tôi nằm nghe quanh mình tiếng khóc
Tiếng khóc lẫn tiếng hát mông lung
Những thanh âm vọng vào sa mạc
Và tan loãng theo gió mây ngàn

✍️ Xĩnh Vạn Na 19/12/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button