Thơ
Trăng vỡ

Này tháng bảy !
trăng thu lên vàng vội
Ngô đồng xưa chiếc lá rụng chân đồi
Em mắt biếc nhìn tôi vàng nắng dọi
Trăng mẻ rồi nên mộng chẳng chung đôi
Trăng tháng bảy sắc vàng ròng thành nội
Đi một hồi mờ mỏi góc thu xưa
Nguyệt len theo gót hài son đưa lối
Tiếng quạ buồn vọng lại giữa đêm mưa
Này tháng bảy !
mềm môi chưa. Thu đợi
Sắc vàng ròng chấp chới giữa trời không
Ngô đồng rụng biết rằng thu đã tới *
Lá vàng chưa mà mặc áo nâu sòng
Chiều thu nhặt lá vông đồng
Che hai con mắt đỡ trông ngóng Người
Thiên di bặt cánh phương trời
thềm rơi lá biếc
buồn rơi đáy lòng.
d u y p h ạ m



