Thơ

Tuy Hòa – Dak Lak

Thiếu nữ TUY HÒA đẹp ngất ngây
Bên vườn lá lục khảm màu mây
Vàng ươm hạt nắng phơi trên cỏ
Cám cảnh hồn thi chuếnh choáng say

Danh lam núi NHẠN đủ tôi yêu
Tháp cổ hồn xưa đã phủ rêu
Một khối sầu riêng còn lưu lại
Miên man gió khóc một hoàng triều

ĐỒNG CAM lúa trải xanh mơn mởn
Khắp lối đường , hoa cỏ ngát hương
Uống lượn sông BA hồn thục nử
Ai xa mãi nhớ để hoài thương

Núi NHẠN nằm nghiêng quyến rũ ai
Kỳ quan thắng cảnh đẹp mê say
Tầng không lãng vãng mây vờn đá
Nỗi tiếng nơi đây đỉnh Chóp Chài

Đá đĩa Tuy An đẹp dịu dàng
Ngàn năm vẫn vậy với thời gian
Tương phùng viễn khách miền thơ mộng
Ngắm cảnh quên về vạt nắng tan

Sông Hinh rộn tiếng chim vui hót
Biển lúa Đồng Cam khảm sắc vàng
Đẹp lắm Sông Ba chiều tắt nắng
Đà Rằng nối nhịp khách hân hoan

HỒ DỆCH
SÁNG 1/5/2026

Lời ban biên tập:

Quý gửi đến tác giả Hồ Dệch

Cảm ơn tác giả đã ký thác một thi phẩm mang hồn quê hương xứ sở trên văn đàn SMV.

Bài thơ là một khúc ca giàu cảm xúc về miền đất Tuy Hòa, nơi thiên nhiên và ký ức hòa quyện trong một dòng chảy vừa tươi sáng vừa hoài niệm. Hình ảnh thiếu nữ mở đầu tạo điểm tựa trữ tình, để từ đó cảnh sắc như được “nhân hóa” qua ánh nhìn say mê của thi nhân. Những địa danh như Núi Nhạn, Đồng Cam, Sông Ba hay Gành Đá Đĩa hiện lên không chỉ là thắng cảnh, mà còn mang chiều sâu lịch sử và tâm trạng.

Điểm đáng trân trọng chính là giọng thơ chuyển nhịp linh hoạt từ say đắm trước sắc màu thiên nhiên sang trầm lắng khi chạm vào “hồn xưa”, “hoàng triều”.

Chính sự đan xen ấy tạo nên dư vị riêng, một vẻ đẹp không chỉ để ngắm, mà còn để nhớ, để thương, và để trở về trong tâm tưởng.

Trân trọng,

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button