Thơ

Ước

Ước được dại khờ để trở lại ngày xưa
Thủa bông bưởi anh trao gài lên mái tóc
Hẹn chờ nhau dưới ánh trăng đầu dốc
Chết đuối trong mắt nhau , ngây dại giữa sân đình…

Chiếc la bàn sao cứ lặng thinh
Chẳng biết nổi phương nào nam, bắc
Cứ hồn nhiên theo nhịp tim lúc lắc
Phương anh.. phương em.. quay chẳng biết lối về

Cảm ơn đời cho ta những đam mê
Từ thơ mà ra những tâm hồn thánh thiện..
Nụ cười làm măng tơ những góc đời chai sạn
Giữa phố xá phồn hoa vẫn giữ nét hương đồng

Thu đến rồi bưởi rám vỏ chờ đông
Câu thơ chín giữa trời xanh ngọc bích
Ước trở lại thời chúng mình còn ngốc nghếch
Để nắm lấy tay nhau run như thủa ban đầu…

Sg 6/8/2026
Hương Mrs-Le

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button