Valentine

Ngày đó, cô là lớp phó học tập của lớp 12. Cô nảy ra sáng kiến tổ chức sinh nhật cho các thành viên của lớp. Cuối giờ học, cô yêu cầu các bạn ở lại cùng hát bài Happy Birthday chúc mừng bạn ấy. Mỗi người được 1 viên chocolat nhai nhóp nhép chung vui sinh nhật với bạn mình.
Ngày 14 tháng 2 rơi đúng vào hai người trong lớp là cô và anh chàng Nhân đáng ghét. Hoc giỏi nhưng lừng khừng, tách rời tập thể. Đi họp hành bao giờ hắn cũng tới trễ, ngồi cuối lớp vì cao to hơn mọi người. Khi báo cho Nhân biết lớp sẽ mừng sinh nhật thì Nhân nhíu mày :
-Ủa , tới sinh nhật mà tại hạ quên tuốt..Mà sao má tui lựa ngày đẻ giống má bạn vậy ta ?
Cô tức quá, trả lời:
– Tui quên chọn ngày.
Hắn cười khà :
-Bạn làm gì có quyền đó. Thôi, coi như tui với bạn có hẹn ra đời cùng ngày cùng tháng, cùng năm. Quý hiếm lắm nha. Nào, bắt tay đi, lớp phó.
Cả lớp hò reo:
– Bắt tay đi !.Bắt tay đi!.
Loáng thoáng có tiếng hô nhỏ :
– Hôn đi! Hôn đi !
Nhân nói nhỏ :
– Bà bắt tay tui đi.Tụi nó la hoài kìa.
Cô vội vàng đưa tay, Nhân siết chặt tay cô :
– Chúc sinh nhật vui vẻ.
Bất ngờ, hắn quỳ xuống hôn vào bàn tay cô.
Cả lớp cười như ong vỡ tổ. Hắn nạt lớn :
– Toàn là yêu tinh , quỷ sứ không hà. Về nhà đi. Người ta giận bây giờ. Ha ha.
Cô quay đi giấu khuôn mặt đỏ ửng vì thẹn thùng …
Dòng đời trôi nhanh. Những cô cậu lớp 12 người lên đại học, người học trung cấp ra trường có việc làm và có gia đình riêng. Cô học Đại học sư phạm khoa Văn trở về làm giáo viên ngôi trường mình từng là học trò. Thỉnh thoảng cô đi đám cưới bạn cũ hay đi đầy tháng, thôi nôi con của bạn. Ai cũng chọc ghẹo cô kén cá chọn canh, độc thân vui tính hoài. Cô bực mình dọa:
-Tụi bây hỏi hoài chuyện chồng con, tao không thèm dự đám nào hết.
Lan le lưởi :
– Nghe chưa tụi bây? Khi lớp phó nỗi giận .
Từ đó cô mới đươc bình yên. Nghĩ cũng tội nghiệp tụi nó, chỉ vì thương cô, muốn bạn mình có bến đậu cuộc đời.
Trưa nay vô trường dự liên hoan tất niên, cô dắt xe định nổ máy thì có bàn tay nắm lấy tay ga và nói to :
– Đi đâu mà vội mà vàng?.
Cô bước xuống nhìn gả :
– Ồ! Nhân. Lâu quá mới gặp. Sao tới đây ?
Nhân cười :
– Về thăm quê hương , trường xưa, bạn cũ không được sao cô giáo ?.
Nhân nói nhỏ :
-Vô quán café nói chuyện chút đi..
Hai người vào quán café gần đó. Hắn lịch sự kéo ghế :
– Mời cô bạn học ngồi xuống cho tại hạ vấn an .
– Cái tật hài hước không bỏ hà.
Hắn hỏi tiếp :
– Hôm nay ngày mấy vậy lớp phó ?
Cô trả lời :
– Thứ bay ngày 14 tháng 2 năm 2026
Cô ngừng lại , nheo mắt :
– Không biết bạn làm ông gì mà không nhớ ngày giờ?. Có cần tui nói ngày âm lịch không?
Hắn lắc đầu :
– Xuân Thu vẫn y như cô lớp phó học tập ngày xưa. Truy sát tới cùng. Tôi hỏi ngày dương lịch thôi.
Cô quê quá la lớn :
-Truy bài chớ truy sát hồi nào?. Còn bạn vẫn còn ngang như cua.
Cô tiếp tục chọc ghẹo:
– Chắc nhờ tui coi tuổi chọn ngày tốt cưới vợ chớ gì?. Nghe nói bạn ế bền vững , không ai dám nâng khăn móc túi.
– À ! Tui nhớ hồi xưa Thu hay coi tay bói bài cho các bạn. Giờ làm cô giáo không đủ sống phải kiêm thêm nghề coi bói. Phải hôn ?
Cô bĩu môi :
– Tui có sách chọn ngày tốt dựng vợ gả chồng của ông nội tui truyền lại . Ông nhờ thì tui coi dùm. Mà phải gọi Thầy đàng hoàng , kêu cô giáo là tui hỏng giúp.
Nhân cười cười :
– Làm thầy bói được đó..
Cô tròn mắt :
– Bộ tính cưới vợ thiệt hả? Vợ lớn hay vợ bé?
Hắn nghiêm mặt :
– Bạn thấy tui trăng hoa lắm sao mà nói vậy?. Mấy năm nay tu nghiệp ở nước ngoài .Về gặp bạn bè ai cũng chê già, đòi làm mai mấy cô trẻ đẹp chân dài . Tui hỏng thèm.
– Xin lỗi bạn. Nói vui thôi..
Nhân lại cười :
– Thu nhớ tụi mình có cùng ngày sinh nhật không ?.
Cô chợt nhớ:
-Lu bu quá cũng quên. Mà già rồi sinh nhật gì nữa.
-Mới 30 mà già gì bạn? Ngày xưa 14 tháng 2 chỉ là ngày sinh nhật của Nhân và Thu. Bây giờ còn có ý nghĩa khác..
Vừa lúc đó, một cô bé mang một giỏ đầy hoa hồng mời :
– Chú mua hoa hồng tặng cô đi chú!
-Ừ ! Chú mua nhưng bé hãy nói cho cô bạn chú biết hôm nay ngày gì mà đàn ông phải mua hoa hồng tặng phụ nữ?
Con bé toét miệng cười :
– Ngày Valentine. Ngày tình nhân đó cô..
Nhân liếc Thu:
– Cô chú chưa là tình nhân nhưng hôm nay ngày sinh nhật cô chú. Chú mua 3 bông tặng cô và 3 bông tặng chú .
Cô bé mừng rỡ trao hoa và lém lỉnh nói:
-Cám ơn chú ..Chúc cô chú sẽ là đôi tình nhân đẹp nhất hôm nay..Chúc chú thành công. Chào cô chú.
Nhân cười ha hả :
– Cô bé dẽo miệng quá. Mà như vậy mới đắt hàng hén Xuân Thu?
Cô ngồi im như tượng. Mọi chuyện xãy ra quá bất ngờ. Cô bối rối khi Nhân trao hoa cho cô :
– Chúc mừng sinh nhật Thu.
Nhân trao 3 đóa hoa vào tay cô rồi pha trò:
– Xuân Thu chúc mừng sinh nhật Hoàng Nhân đi.
Cô trao lại cho Nhân 3 bông hồng :
-Chúc mừng sinh nhật Nhân 30 tuổi.
Có tiếng ồn ào. Tụi bạn lớp 12 xuất hiện vỗ tay hát to :
-Happy birthday to Thu. Happy birthday to Nhân ..
– Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!
Cô bối rối nhưng chợt nghĩ ra, hét lớn :
– À! Thì ra tụi bây sáng tác và đạo diễn tuồng cải lương hôm nay phải không ? .
Tiếng cười giòn tan của đám bạn nam nữ lớp 12 ngày xưa. Cô quên mình đã 30 tuổi, quên mình là một cô giáo mà chỉ tức tối đám bạn nghịch ngợm, dụ cô lọt vô bẩy quá dễ dàng. Cô rượt bọn nó chạy tán loạn. Cô trượt chân chới với. May mà có bàn tay ai đó nắm tay cô kéo lại. Và đó là Hoàng Nhân.
✍ Nguyen ThienLuong
14.02.26



