Thơ

Vẫn chưa qua vách sâu

Đã bao lần rồi nhỉ
Ta nào nhớ hết đâu
Bao thăng trầm mê mãi
Vẫn chưa qua vách sầu

Tháng năm rơi từng mảnh
Lặng im đến se lòng
Những điều chưa kịp đến
Đã vội hóa hư không

Có những đêm lắng nghe
Buồn thấm tận hơi thở
Từng nhịp, nhịp trăn trở
Rướm lệ sầu lang thang

Ta đứng trong nhân thế
Hay kẻ đứng bên lề
Tìm khắp trong vạn nẻo
Sao tình chẳng quay về

Lời yêu, trăng ảo ảnh
Lung linh vỡ tan rồi
Người đi chẳng ngoảnh lại
Để phiến sầu đơn côi

Muốn quên sao chẳng thể
Muốn nhớ càng lao đao
Một mình trong ký ức
Một mình vá thương đau

Vách buồn cao đến thế
Hay tại mắt mờ đi
Càng mong càng chẳng thoát
Càng lạc giữa cuồng si

Ừ thôi, ừ im lặng
Để nỗi buồn trôi mau
Lặng im rồi vẫn thế
Vẫn chưa qua vách sầu ..

Miên Hanh; 24.2.2026.

Lời ban biên tập:

Mến gửi anh Miên Hanh

Bài thơ này mang 1 nổi buồn không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ, như hơi lạnh ngấm dần vào da thịt. Tôi nhận ra ở đó cảm giác muốn quên không được, muốn nhớ cũng không yên. “Vách sầu” vì thế không ở ngoài đời, mà ở ngay trong tâm thức. Điều làm tôi lặng đi nhất là sự thành thật: không an ủi, không hứa hẹn, chỉ im lặng thừa nhận rằng – có những nỗi buồn, ta sống chung, chứ chưa thể bước qua. Và chính vì thế, khi đọc bài thơ này, tôi có cảm giác như đứng rất lâu trước một bức tường cũ – không còn muốn gõ, cũng chẳng đủ sức quay lưng.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button