
Ta cúi nhặt trăm năm còn hay mất
Ngẩng cao đầu ta thấy mặt trời lên
Kiếp nhân sinh ta mấy bận buồn tênh
Chiều cuối tháng vạt nắng chiều hiu hắt
Giọt cà phê đặc quánh từng giọt rơi
Bầy chim sâu trên cành đang nhảy nhót
Trong sâu thẵm nguồn thơ như réo gọi
Từ nghìn thu trĩu nặng kiếp tằm tơ
Lại góp nhặt con chữ để ghép vần
Nhân dáng xưa ảo mờ trong khói thuốc
Vẫn hao gầy mảnh mai thời con gái
Vẫn kiêu sa, vẫn đài cát, trong ngần
Năm mươi năm trong cõi thế phù vân
Nhưng có lẽ ta đã nhiều thay đổi
Dấu thời gian lạnh lùng những vết cắt
Cứa vào lòng và dấu tích dung nhan
Ta ngồi đây ray rứt đống tro tàn
Nghe tiếng guốc xưa đang gõ nhẹ
Lẫn tiếng mưa thì thầm to nhỏ
Gọi mơ hồ giấc mộng đã tàn canh
Ta phải sống thản nhiên buồn mà sống
Thời gian đến, thời gian đi. Như mộng
Vẫn như thế!. Muôn đời sóng vẫn gợn
Em vẫn thế, trong ta vẫn trong ngần
Vẫn nắng chiều nghiêng nghiêng vành nón lá
Buổi tan trường tà áo trắng bay bay..
✍️ Lvt 13/07/2025



