Vàng phai trước gió

Nhẹ khoác sương tơ… Thu choàng muôn lối
Đường Thu về nhẹ bẫng tựa tiếng tiêu
Thánh thót vàng rơi tiếng Thu liêu xiêu
Sương Thu mơ màng phủ tràn trên gối…
Thu lang thang lạc lối bốn mùa thôi!
Chân chênh chao gót Thu nghe xào xạc
Lá khẽ xoay nghiêng thầm thì Thu hát
Chầm chậm Thu… hoa điệp khẽ khàng rơi.
Sầu dâng mắt biếc lòng Thu chơi vơi
Vô định chân Thu bước bỗng mệt nhoài
Nhìn Thu đi chợt lòng như hoang hoải
Dấu hoang mờ… soi khuất Thu cô liêu!
Giọt sương say khướt… Thu cũng liêu xiêu
Miết mãi tháng ngày Thu thôi trông ngóng
Sầu làm gì khi Thu hoá hư không?
Lòng khắc khoải… từng giây Thu phiền nhớ.
Dặn lòng thờ ơ. Thu hãy thờ ơ
Thu tan biến trong tim kẻ vô tình!
Xao động lòng Thu tiếng vọng không thinh
Bảng lảng Thu về bàng bạc hồn mãi…
Ngày ấy Thu sai! Có phải đã sai?
Khiêng sầu nhớ mang Thu đặt nhầm chỗ
U uẩn tình Thu tan biến cõi hư vô
Đi vô định bao giờ gặp Thu lại?
Vấn lòng tự hỏi
tình Thu còn mãi?
Giữ làm gì
khi Thu quyết ra đi!
Chuan Pham



