Thơ

Về theo nỗi nhớ

Khi về
nắng đã huyền xưa
Hàng cây đứng khóc
thềm mưa lỡ chiều
Khói mờ đụn bếp
tàn khêu
Mẹ ơi,
cánh võng nhẹ hều nhịp đưa
Khi về
lạc tiếng gà trưa
Gáy trong vô vọng
cũng vừa nhặt khoan
Bàn chân
chạm bước hoang đàng
Khúc ly hương
trỗi
qua ngàn dặm đau
Khi về
gọi bóng thân sau
Ơi,
em giặt áo
nhàu câu ước thề
Cỏ vàng
nhuộm ố chân đê
Bấy nhiêu niềm nỗi còn thê thiết lòng
Khi về
sông đục chờ mong
Chảy qua cõi nhớ một dòng cuồng lưu
Cầm tay
giữa thiên đường mù
Chuốc vào năm tháng
chén thù tạc nhau.

Trung Chinh Ho

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button