Vu vơ tửu thán

Thơ: TƯỜNG LAN.
. . . . . .VU VƠ TỬU THÁN
Đầu năm, tiết trọng đông. Tường Lan vu vơ cảm thán.
Ta vẫn mong đất trời lặng gió
Để bốn mùa thường tại ta đi
Hoa vàng mấy độ thầm thì
Sắc hoa phai nhạt,hương thì còn vương
Bao la một cõi vô thường
Nghiêng soi hư ảo mờ sương mặt người
Xa lâu nên chẳng vội về
Bến bờ chừng vẫn ảo mờ buâng khuâng
Ghét thương thành bại xoay vần
Bể dâu ngoảnh lại thương thân, vọng người.
Yêu người một thưở yêu đàn
Nửa cung phím nhạt sầu lan hồ trường
Nhạc đưa tình lại vấn vương
Hoàng hoa mấy độ,dư hương trang đài
Đông nay tình cũ chưa phai
Mỗi đông mỗi lắng tình hoài…mộng xưa.
Tuổi lục tuần,nhạt thưa lục dục
Buông thất tình,vui khúc bình ca
Những mong giữ được tâm hòa
Cuối năm tuyết đổ…trong ta có.. người
Tâm chưa bình,tiếng cười như thoảng
Người cho ta cảm thán mấy câu
Hôm nay tóc bạc nửa đầu
Vấn vương chi nữa…còn đâu hỡi người?.
Bên bờ dõi mắt trùng khơi
Bốn mùa xoay mãi..một đời cũng qua…



