Thơ

Xuân màu gì

SẮC XUÂN tản văn Hồ Thanh Sơn.

Xuân đến rất khẽ, như một câu hỏi chạm vào tim người còn đang thao thức. Không rõ xuân mang màu gì, chỉ thấy lòng rạo rực, nôn nao suốt cả đêm dài. Sáng ra, hoa cúc trong veo vươn mình trong gió, hoa mai hồng hào e ấp, đào run run dưới màn sương mỏng. Nhưng giữa bao sắc ấy, vẫn có một khoảng trống chưa gọi được tên.
Xuân hiện diện không phải ở hoa, mà ở sự chờ đợi lặng thầm của con người. Chờ một ánh nhìn, một lời thương chưa kịp nói. Dòng sông cũng chờ gió, con đường cũng chờ dấu chân quen. Thời gian trôi chậm đến mức sương khói bạc màu, mà lòng người vẫn đứng yên bên dốc núi. Có lẽ xuân không mang màu sắc, xuân mang dáng hình của nỗi nhớ vừa dịu dàng vừa mong manh, và kéo dài đến tận ngàn sau.

XUÂN MÀU GÌ ?

Xuân ơi! Xuân màu gì ?
Mà tim nghe rạo rực
Cả đêm hoài thao thức
Mong sáng thấy nàng xuân

Kìa nàng cúc trong ngần
Đang vươn mình trong gió
Ai chờ bên ngỏ nhỏ
Mà chưa tỏ lời thương

Sắc mai cũng chẳng nhường
Má hường bao quyến luyến
Cho ai về xao xuyến
Bóng quyện dưới trời sương

Đào run khoe má hường
Sông tương chờ gió gọi
Mùa trôi trong chờ đợi
Đợi…mãi đến ngàn sau

Sương khói đã bạc màu
Chờ nhau bên đốc núi
Con đường lấm tấm bụi
Xuân ơi! Có màu gì ?

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button