Gửi Sài Gòn (Họa theo bài Sài Gòn – Mưa và nắng)

Thưa nhà thơ Lê Văn Trước, xin phép anh được hoạ theo bài thơ anh đã viết có tựa
| SÀI GÒN MƯA VÀ NẮNG |
(Tự sự của tôi, đứa con được Sài Gòn chở che từ những năm chập chững vào đời khi vừa tốt nghiệp đại học Huế)
Có những nơi đi qua rồi vẫn neo lại trong tim… Sài Gòn với tôi là vậy – thành phố đã chở che, dạy tôi lớn, và cho tôi được yếu mềm trong chính sự mạnh mẽ của mình.
Giữa những ngày lặng, tôi bỗng thèm một cơn mưa bất chợt, một vệt nắng vàng xưa … để nhớ lại tôi của năm nào … luôn tin rằng… chỉ cần ở trong lòng Sài Gòn, là có cả một bầu trời yêu thương.
“Ta đến đây khi trời đang đổ nắng
Mái tóc xanh phơi giữa những con đường
Giấc mơ non vỡ tiếng xe trưa vắng
Sài Gòn dang tay – dịu ngọt, khôn lường
Nắng rót mật trên vai người thiếu nữ
Cơn mưa nào vờn qua góc phố quen
Giữa nắng – mưa tìm mái hiên trú vội
Sài Gòn ơi, mưa và nắng thật hiền
Nay tóc bạc, nhìn trời xưa vẫn biếc
Nghe tim mình ươm lại chút thanh xuân
Cảm ơn nắng đã hong khô nước mắt
Cảm ơn mưa – đã ru ngủ phù vân.
Gửi Sài Gòn – nơi ta từng đi qua bao mùa đổi thay, mà vẫn thấy lòng mình ở lại, trong một cơn mưa và một vệt nắng rất riêng…
Bài thơ này xin được họa theo tác giả của bài thơ cùng tên, và riêng tặng người Dì cũng yêu thương Sài Gòn như mình – Dì Nhu Thanh.
✍️ Lisa La



