Thơ

Cơn mưa tháng mười một

Phạm Đình Chuân(Trầm Mặc Siêu)

Long lanh quá. Ôi chao làn mắt biếc!
Hồn nhiên cười cất tiếng tựa hoạ mi
Tà áo dài say đắm kẻ tình si
Vương vấn tóc mây. Cợt đùa nhan sắc…

Kìa Hương Giang trong veo dòng nước mắt
Cầu Trường Tiền ôm dáng chiếc lược xinh
Đêm về khuya Vỹ Dạ càng lung linh
Hải Vân Quan người còn trông ngóng đợi?

Tháng Mười Một… mưa Huế còn chơi vơi
Cơn mưa nào đọng rơi ngói rêu phong?
Tôn Nữ chờ lầu cao chốn khuê phòng:
Tiếc nuối thở dài trông người biền biệt!

Trở về Huế… lòng sao nghe xao xuyến?
Hỏi Ngự Hà: “Huế còn nhớ ta chăng?
Ta trở về phải chăng quá muộn màng?”
Kiếp tha hương ngày về bao ngóng đợi!

Trở về Huế… sao lòng quá chơi vơi
Quốc Học trường xưa liệu có đón chào?
Trở về vui rong chơi thú tiêu dao
Chân ngỡ bước lạc vào miền tiên cảnh!

(Ảnh sưu tầm trên mạng Facebook)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button