Thơ

Đêm trăng cùng thơ

● Thơ : Lê Văn Trước
● Lời bình : Ngọc Cẩm

Đôi hạc trắng vút lên trời cao
Đôi bạn già nâng ly cùng cạn
Trời trong xanh và ngập đầy nắng
Buông bỏ đời gác cõi lao xao

Rót ly đầy nâng ly cùng cạn
Cạn ly đầy nhẹ cánh hạc bay
Mây lãng đãng mây màu lụa trắng
Tóc đôi già đã trắng như mây

Ta cùng say, say cùng tháng ngày
Ta hãy say cho lòng thanh tịnh
Ta cùng say cho thơ được tỉnh
Tỉnh trong say mây trắng bay bay

Tỉnh trong say mây trắng bay bay
Trăng lơi lả vờn theo vành chén
Tiếng cười rơi giữa chiều dần tắt
Đôi bạn già cạn chén men cay

Giữa nhân gian – cõi đời hư ảo
Ta còn ta, đêm trắng cùng thơ.

✍️ Lvt 24/10/2025

● Lời bình :

Bài thơ mở ra một không gian vừa thực vừa mộng — nơi “đôi bạn già” nâng chén, trò chuyện cùng thời gian và thơ ca.

Hình ảnh “đôi hạc trắng vút lên trời cao” như biểu tượng cho tâm hồn đã thoát khỏi những hệ lụy trần gian, bay lên nhẹ nhõm giữa cõi thiêng liêng của thi ca và tuổi tác.

Cái “say” trong thơ không chỉ là men rượu, mà là men đời, men thơ – say để mà tỉnh, để lòng “thanh tịnh”, để “thơ được tỉnh trong say”.

Giữa khung cảnh ấy, ánh trăng, mây trắng và tiếng cười hòa vào nhau tạo nên một giai điệu thong dong, nơi sự tĩnh lặng không là cô đơn, mà là tự do nội tâm. Cụm từ “Ta còn ta” ở khổ cuối vang lên như một lời khẳng định: giữa cõi hư ảo, điều còn lại chính là bản thể, là thi sĩ trong chính tâm hồn mình.

“Đêm Trắng Cùng Thơ” vì thế không chỉ là khúc ngợi ca tri âm, mà còn là một triết luận nhẹ nhàng về nhân sinh – khi con người biết buông, biết say, và biết tìm sự sống thật nơi những dòng thơ.

Một đêm trắng, nhưng lòng người rạng sáng.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button