Thơ
Hư cấu mãi đời nhau

Tôi đã đánh cắp trái tim em bé nhỏ
Giấu bao la vào mãi góc tim mình
Có giấc mơ nào em lạc lối ghé qua đây,
Để tôi kể..một hôm nào em chợt thức…
Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi
Em, hư cấu…Tôi, có bao giờ là thực?
Nên cứ hỏi mình sao vụng về quá đỗi
Cứ lang thang hoài trên lối nhớ đến bao giờ…
Rồi kẻ cắp cúi đầu bên thượng đế
Trái tim buồn,hắn phải trả cho em
Giấc mơ buồn…Hắn giấu cuộc du miên
Để sám hối suốt đời nơi địa ngục…
Em vẫn mãi là em,không có thực
Sao cứ vô tình,tôi đặt dấu hoang du
Sao cứ vụng về mãi hư cấu đời nhau
Giọt nắng bên chiều hư cấu hạt mưa mau…
✍️ Hoàng Uyển Văn
12Aout2018



