Thơ

Lặng lẽ

Rừng cây im lắng nơi chốn vắng
Người đi chậm bước mãi lang thang
Ngàn cơn gió cuốn khi chiều xuống
Một mảng trời cao lắm miên man

Rồi trong ánh mắt nhìn quang đãng
Lần theo dấu xưa cứ vội vàng
Từng mảng rêu phong nhòe năm tháng
Bao lá vàng rơi lúc thu tàn

Bao lá vàng rơi lúc thu tàn
Khi về… em đã vội sang ngang
Tìm nơi nhà cũ thời xưa ấy
Chỉ thấy cô đơn lẫn bẽ bàng!

✍️ Tuong Ngo
(Ảnh ST)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button