Những dòng sông thơ

Khi anh còn trẻ
Anh đã yêu thơ
Biết bao nhiêu dòng thơ tuôn chảy
Từ những ngày ngồi nghe Thầy Cô giảng dạy
Anh đã cảm những câu thơ của Nguyễn Công Trứ
Lúc hàn vi ngâm nga “Hàn nho phong vị phú”
Và khí khái ngút trời của Cao Bá Quát
Với câu “Nhứt sinh đê thủ bái hoa Mai”
Từng con chữ như duyên khởi đầu nguồn
Luồn lách qua núi cao xuôi dòng thấm sâu trong huyết quản
Anh yêu thơ từ lúc nào chẳng biết
Cũng như ngàn con sông thơ xuôi dòng về biển cả
Anh phiêu bồng qua năm tháng lông nhông
Buông theo dòng đời mặc gió cuốn bão giông
Thời gian in vết tích trên mái tóc bềnh bồng
Rồi đến một ngày bừng tỉnh để qua Sông
Anh mượn con đò chuyên chở những ước mong
Thả con chữ trôi lênh đênh giữa dòng sông ra biển
Anh, người cầm lái cô đơn dệt lưới quăng con chữ của lòng
Mặc thời gian qua bốn mùa mưa nắng
Xuân Hạ Thu Đông
“Xuân du phương thảo địa/ Hạ thưởng lục hà trì/ Thu ẩm Hoàng hoa tửu/ Đông ngâm bạch tuyết thi”*
Xuân chơi miền cỏ mượt/ Hạ ngắm hồ sen xanh/ Thu uống rượu cúc vàng/ Đông ngâm thơ tuyết trắng”.*
Bởi vì trong thơ Anh không có tuổi
Anh chẳng chịu “già” nên thơ mãi duổi rong
Vẫn đuổi theo những mơ mộng viễn vông
Nhưng con chữ nói dùm anh trãi rộng
Một trái tim nồng nàn và tình yêu luôn động
Em sẽ có nhiều niềm vui khi đọc thơ anh bay bổng
Chàng thanh niên trong thơ với bút lực nụ hồng
Những dòng sông thơ tuôn chảy trong anh
Bất cứ lúc nào, anh cũng cho thơ là dòng nước ngọt ngào
Bởi vì “Anh là Hoàng Tử Thơ Tình không tuổi”
✍️ HÀN TUẤN
Ghi chú:
*”bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt này là Tứ quý thi (四季诗), nó không phải là tác phẩm của các nhà thơ thời Đường nào đó mà là một bài thơ trong tập Thần đồng thi (神童诗) của Uông Thù (汪洙)



