Nụ cười vô tướng

… Cuối Thu, trời Cali đã se lạnh. Mình pha bình trà nóng và ngồi đọc thơ của các anh, chị gửi về. Cảm giác đó thật sự rất “đủ” và rất “an”.
Xin phép tặng anh, chị bài thơ mình cảm tác sau khi đọc bài “NỤ CƯỜI” của anh Dũng Tôn Thọ Dương.
NỤ CƯỜI VÔ TƯỚNG
– mĩm cười giữa vô thường –
Có lần tôi NHẶT một nụ cười
Giữa sương mai, giọt nắng rơi lười
Mây lững lờ trôi – lòng như tịnh
Cười — để tan hết bóng hình tôi.
Có lần tôi MƯỢN một nụ cười
Từ hoa sen hé buổi tinh khôi
Nụ sen vừa hé, duyên vừa đến
Chỉ là gió chạm cánh sen thôi.
Có lần tôi GIẤU một nụ cười
Trong hơi chánh niệm vẫn rong chơi
Thấy giọt sương rơi, mà không ướt
Thấy lòng tịch lặng giữa muôn nơi
Có lần tôi DỰNG lại nụ cười
Không bằng môi, chỉ bằng thảnh thơi
Trăng trong giếng cũng thôi lay động
Ngộ ra: CƯỜI — chính là BUÔNG thôi.
✍️ Lisa La



