Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu tác giả “Miên Hạnh” và tác phẩm “Em hỏi đi em nhé”

ĐẾN VỚI THƠ CỦA TÁC GIẢ MIÊN HANH

🫶Em hỏi đi Em nhé 🫶

Em hỏi đi em nhé
Anh chưa thế bao giờ
Để mùa thu phải khóc
Để em sầu bơ vơ

Anh giữ em trong nắng
Cho lá vẫn vàng mơ
Cho gió đừng xao xác
Ru gối mộng đôi bờ

Em thì thầm hỏi nhỏ
Anh có nhớ hay quên
Anh cười, nhưng mắt nói
Thương lắm môi ngoan hiền

Thu đi rồi đông đến
Lá úa vẫn bay vàng
Anh lắng nghe gió kể
Lời tình tự lang thang

Chiều nghiêng màu mây vỡ
Anh nhặt gió bên thềm
Nhặt hương xưa thoảng lại
Từng bước nhẹ của em

Em hỏi vì sao nhớ
Anh chẳng biết đâu mà
Chỉ thấy lòng cô lẻ
Khi vắng bóng em qua

Nếu mai này đôi ngả
Giữa dòng đời hư vô
Anh xin gom ký ức
Thành một đóa mộng thơ

Em hỏi đi em nhé
Anh chưa thế bao giờ
Để tim em hoang lạnh
Giữa lặng lẽ bơ vơ ..

| BÌNH THƠ | 

Tôi đọc thơ anh nhiều ở các thi đàn, nhưng đây là lần đầu xin được viết đôi điều về những vần thơ rất giản dị mà đi vào lòng người rất êm.

… Có những phút giây, những khoảnh khắc mà lời nói trở nên thừa thải.

“Em hỏi đi em nhé” của Miên Hanh đến với chúng ta theo cách như thế, dung dị, khe khẽ nhưng lắng đọng.
“Em hỏi đi em nhé” mở ra như một cuộc đối thoại giữa hai bờ kỷ niệm – giữa người hỏi và người giữ. Ẩn sâu trong những câu chữ nhẹ như gió ấy là một chân tình thăm thẳm, đằm thắm và bao dung.

“Anh giữ em trong nắng
Cho lá vẫn vàng mơ
Cho gió đừng xao xác
Ru gối mộng đôi bờ.”

Tình yêu trong thơ Miên Hanh là sự gìn giữ an nhiên. Yêu mà không ràng buộc, nhớ mà không bi lụy – chỉ nhẹ nhàng “giữ em trong nắng”, “ru gối mộng đôi bờ” – như thể cái đẹp của tình yêu nằm trong khoảnh khắc biết dừng, biết đủ.

Ở những khổ cuối, thơ chạm đến cõi tĩnh:

“Nếu mai này đôi ngả
Giữa dòng đời hư vô
Anh xin gom ký ức
Thành một đóa mộng thơ.”

Tình yêu dẫu đi qua vẫn không mất đi. Nó chỉ hóa thân vào kỷ niệm, thành một “đóa mộng thơ” an nhiên và thanh tịnh.

Câu kết lặp lại nhan đề “Em hỏi đi em nhé” như khép lại vòng cảm xúc với một nụ cười nhẹ — nụ cười của người đã học được cách thương rất đỗi hiền lành và không hề vị kỷ.

Giữa những ồn ào với bao tranh đoạt của đời thường, bài thơ như một chén trà tĩnh, nhắc nhở nhẹ nhàng:

… đi qua yêu thương không phải để quên, mà để hiểu
…. hiểu rằng mọi điều đẹp nhất… thường đến rồi đi
… nhưng để lại trong nhau sự tử tế rất dễ thương.

Cám ơn anh vì đã về đây !

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button