Thơ

Em hỏi đi em nhé

Những phút giây, những khoảnh khắc về những điều ta chẳng thể cất thành lời, nên chỉ đành gói ghém vào những vần thơ – nơi mùa thu vẫn còn mùi nắng, nơi ký ức còn biết run rẩy khi ai đó khẽ gọi tên mình trong gió ..

==============

EM HỎI ĐI EM NHÉ ..

Em hỏi đi em nhé
Anh chưa thế bao giờ
Để mùa thu phải khóc
Để em sầu bơ vơ

Anh giữ em trong nắng
Cho lá vẫn vàng mơ
Cho gió đừng xao xác
Ru gối mộng đôi bờ

Em thì thầm hỏi nhỏ
Anh có nhớ hay quên
Anh cười, nhưng mắt nói
Thương lắm môi ngoan hiền

Thu đi rồi đông đến
Lá úa vẫn bay vàng
Anh lắng nghe gió kể
Lời tình tự lang thang

Chiều nghiêng màu mây vỡ
Anh nhặt gió bên thềm
Nhặt hương xưa thoảng lại
Từng bước nhẹ của em

Em hỏi vì sao nhớ
Anh chẳng biết đâu mà
Chỉ thấy lòng cô lẻ
Khi vắng bóng em qua

Nếu mai này đôi ngả
Giữa dòng đời hư vô
Anh xin gom ký ức
Thành một đóa mộng thơ

Em hỏi đi em nhé
Anh chưa thế bao giờ
Để tim em hoang lạnh
Giữa lặng lẽ bơ vơ ..

✍️ Miên Hanh; 13.11.2025.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button